Tôi đỗ xe ở bãi đậu gần tiệm rồi bước đến cửa vào. Cái nhìn đầu tiên toát lên vẻ lịch sử lâu đời. Tấm biển hiệu ghi "Danh thủy thiên nhiên" phần nào thể hiện sự tự tin vào chất lượng nguồn nước nơi đây. Không biết mạch nước ngầm ở khu vực này trải dài như thế nào nhỉ. Tôi thầm nghĩ, nếu có ngày mình xây một phòng sauna, nhất định sẽ làm bể nước lạnh dùng nước ngầm chảy tự nhiên. Vừa tưởng tượng như vậy, tôi đẩy cánh cửa bước vào.
Vào trong tiệm, tôi khóa tủ để giày rồi thanh toán phí tắm ở quầy lễ tân. Chỗ này có dịch vụ thuê khăn nên tôi đến tay không cũng chẳng lo gì. Khu tắm đã khá đông người. Nhưng bên trong rộng rãi bất ngờ, với nhiều bể tắm xa hoa sử dụng nguồn nước ngon lành dồi dào. Thứ thu hút ánh mắt tôi nhất chính là bể nước lạnh. Có hai vòi phun hình đầu sư tử, nước chảy xối xả với một lực mạnh đến kinh ngạc. Người đang ngâm mình trong bể còn dùng tay hứng nước uống trực tiếp. Có sự xa xỉ nào hơn thế không? Tôi nóng lòng muốn nhảy vào ngay lúc đó, nhưng hãy tắm rửa sạch sẽ theo đúng phép tắc đã. Mà thật ra, vì tôi đã tắm buổi sáng ở SPA&HOTEL Suishun Matsuiiyamate rồi, nên chỉ cần xả người qua vòi hoa sen nóng rồi tiến vào phòng sauna.
Vừa bước vào phòng sauna, hơi nóng bao trùm ngay lập tức. Phòng có hai tầng với tấm thảm đỏ rực trải sẵn. Chỗ gần kín người nhưng may mắn tôi tìm được chỗ ngồi ở góc tầng trên. Nhìn quanh thì thấy hầu hết là khách quen sống gần đây. Có một người xăm hình ở phần thân trên, và một người xăm kín toàn thân ngoại trừ mặt. Tôi hơi rùng mình, nhưng họ chẳng có vẻ gì hung hăng, chỉ nhắm mắt lặng lẽ đổ mồ hôi. Trông cũng ra dáng lắm chứ. Sauna dùng máy sưởi hồng ngoại điện, nhiệt độ cài đặt vượt 100°C. Tuy nhiên, độ ẩm được kiểm soát tốt nên đổ mồ hôi rất thoải mái. Sau một hồi thiền định trong hơi nóng, cảm giác đã đến giới hạn nên tôi quyết định ra bể nước lạnh.
May mắn thay, khi tôi bước vào bể nước lạnh thì không có ai khác. Tôi thoải mái chiếm lấy vị trí ngay dưới vòi phun hình đầu sư tử, để dòng nước ngầm chảy tự nhiên xối thẳng từ trên đầu xuống. Nhiệt độ khoảng 18°C, cảm giác có thể ngâm lâu được. Chất lượng nước mềm mại và êm dịu lạ thường, dù là bể nước lạnh nhưng lại mang đến sự thư giãn rất đặc trưng của nước tự nhiên. Vì một hồi vẫn chẳng có ai tới, tôi đứng dưới thác nước khoảng 1 phút, rồi uống một ngụm nước chảy tự nhiên trước khi ra ngoài hít thở không khí.
Hakusanyu chi nhánh Rokujō tuy là nhà tắm công cộng nhưng khu ngồi hít thở ngoài trời cũng rất đầy đủ. Tôi nằm dài trên ghế tựa, ngắm bầu trời Kyoto. Tiết trời đã sang thu, làn gió mát chạm vào da thịt thật dễ chịu. Cảm giác sảng khoái và làn da mềm mịn đặc trưng từ bể nước ngầm khiến tôi buột miệng thốt ra: "Đây rồi. Đây chính là thứ mình tìm kiếm." Bên cạnh có một người đàn ông có vẻ cũng đang trong một chuyến hành trình sauna giống tôi, nhưng anh ta đã trôi đi thật xa sang thế giới khác từ lâu, hoàn toàn mất ý thức. Bể nước lạnh ở đây có một sức mạnh đủ để làm được điều đó.
Vào lần sauna thứ hai, hai người xăm hình vẫn còn ngồi đó. Mặt mũi dữ tợn, tay khoanh trước ngực, mồ hôi chảy như thác. Tôi gần như nghĩ họ đang nhập thất luyện công trong sauna, cái aura kỳ lạ bao quanh họ mạnh lắm. Nếu nhìn thẳng vào mắt họ chắc chết, nên tôi cố tình nhìn sang chỗ khác. Thay vào đó tôi xem tivi. Đang phát sóng trực tiếp trận đấu của Los Angeles Dodgers ở Major League, nhà phóng Clayton Kershaw đang thi đấu. Có vẻ đây là lần ra sân cuối cùng tại sân nhà trước khi nghỉ hưu, khán giả trên sân hò reo rất náo nhiệt. Vừa xem trực tiếp vừa đổ mồ hôi đẫm. Đồng thời nhịp tim cũng tăng dần dần. Cảm thấy đã gần đến giới hạn nên tôi quyết định ra khỏi phòng sauna. Hai người xăm hình cũng đã biến mất.
Tôi xả người rồi đi ra bể nước lạnh thì thấy đã có 2 người. Chính là hai người xăm hình. Họ chiếm hai đầu bể, để lại chính giữa trống hoác. Chỗ đó chắc là phần dành cho mình rồi. Tôi cũng có ý định quay lại sauna để né thời điểm này, nhưng là một sauna thủ chuyên nghiệp, việc để những lý do ngớ ngẩn phá vỡ nhịp điệu của mình là điều không thể chấp nhận được. Tôi không nhìn họ, thẳng tiến ngồi vào giữa hai người xăm hình. Chẳng ai thèm ngó ngươi đâu. Đây là cảm giác chưa từng có: vừa sảng khoái vừa căng thẳng đến mức choáng ngợp như bị đấm hai cú cùng lúc. Cơ thể sung sướng với bể nước chất lượng tốt, nhưng tinh thần thì đang gồng lên chịu đựng điều gì đó. Mau ra đi thôi. Hai người này ngâm lâu thế. Thì ra ngâm sauna lâu như vậy nên cần thời gian làm mát cũng lâu hơn thôi, tôi vừa nghĩ vậy thì khách mới bước vào. Hai người vẫn chưa có dấu hiệu ra, nên tôi hứng nước từ vòi phun ngay phía trên người xăm hình thân trên, uống cạn một ngụm rồi ra trước.
Vì đã thỏa sức tận hưởng bể nước chất lượng cao, cộng thêm việc không thể chịu đựng thêm sự căng thẳng bên cạnh người xăm hình nữa, tôi kết thúc buổi sauna buổi sáng sau 2 lần.


Sau khi rời Hakusanyu chi nhánh Rokujō, tôi vừa đi dạo quanh phố vừa tìm một chỗ ăn trưa. Nếu được thì một quán cơm bình dân là lý tưởng nhất. Đi một hồi trong các con hẻm rồi ra đến đường lớn, tôi phát hiện một quán. Đó là izakaya tên Tatsu-ya, ban ngày có phục vụ cơm trưa. Giá cả phải chăng mà trông thực đơn ngon lành. Nhìn từ ngoài vào thấy có chỗ ngồi quầy nên tôi quyết định ăn trưa ở đây.
Vào trong, ngồi vào chỗ quầy rồi xem thực đơn. Nào là gà chiên tỏi hành kiểu Trung Hoa, nào là cơm lươn, toàn những món sau sauna mà thèm không chịu được. Trong số đó tôi chọn món cơm định thực cổ lợn rim teriyaki. Vì vừa xong sauna nên từ khóa "teriyaki" cứ cuốn hút tôi không rời. Món được mang ra với khối lượng khổng lồ. Ăn tất cả thứ này với giá dưới 1000 yên, tính ra cost performance tốt quá đi chứ? Còn về hương vị thì tuyệt vời. Tôi ăn sạch một hơi. Cảm nhận rõ ràng năng lượng tiêu hao trong sauna đang được nạp lại đầy đủ.
Đi bộ trong các con hẻm Kyoto, tôi thấy rất nhiều cửa hàng do tư nhân kinh doanh. Lần này tôi ghé Tatsu-ya, nhưng chắc còn nhiều quán ngon khác lắm. Lần sau, vừa đi sauna ở các nhà tắm công cộng Kyoto vừa tìm món ăn ngon kiểu du lịch ẩm thực cũng thú vị đây. Chỉ nghĩ thôi đã thấy vui rồi.
Thôi, bụng đã no, giờ quyết định điểm đến tiếp theo thôi. Hôm nay là thứ Bảy nên vẫn còn một đêm nữa. Vừa uống cà phê thư thả ở quán nào đó vừa lên kế hoạch tiếp theo nhỉ. Khi đi bộ trở lại gần bãi đậu xe, tôi thấy tấm biển hiệu Cafe World. Bên trong mang không khí retro, có vẻ là quán bán cà phê từ nhiều vùng khác nhau trên thế giới. May mắn là không đông lắm. Tôi vào gọi một ly cà phê pha và hotcake.
Vừa uống cà phê vừa kiểm tra vị trí hiện tại trên Google Maps. Tôi đang nghĩ ở thêm một đêm ở Kyoto cũng được, nhưng nhìn bản đồ thì thấy "cái chỗ đó" hiện ra. Đã đến tận Kyoto rồi thì "cái chỗ đó" chỉ cách khoảng 2 tiếng lái xe. Cái chỗ đó chính là tỉnh Gifu. Trong chuyến hành hương thánh địa sauna 2 tuần trước, Ogaki Sauna ở tỉnh Gifu là nơi tôi đã cảm động tuyên bố là sauna số một Nhật Bản. Hơn nữa, cách Ogaki khoảng 30 phút lái xe là thành phố Kakamigahara, nơi có super sento tuyệt vời tên Megumi no Yu. Tôi muốn ghé cả hai nơi đó. Không, hãy đi thôi. Chuyến đi một mình không có rào cản gì. Muốn đến đâu là đi ngay được. Khi đã quen với sự tự do cao độ này rồi, đi du lịch cùng người khác sẽ trở nên khó khăn đấy.
Vừa thưởng thức cà phê tôi vừa cụ thể hóa kế hoạch. Hôm nay nghỉ tại một khách sạn giá rẻ trong thành phố Kakamigahara rồi tận hưởng Megumi no Yu thôi. Rồi sáng mai đến Ogaki Sauna, ăn trưa xong nghỉ ngơi một chút rồi về. Kế hoạch hoàn hảo không chê vào đâu được. Đã quyết thì đặt phòng ngay. May mắn là còn phòng ở business hotel trong thành phố Kakamigahara nên tôi đặt ngay lập tức. Đã có chỗ ngủ rồi thì chẳng còn gì phải làm nữa. Chỉ cần đến Megumi no Yu, vào sauna thật sướng, ăn ngon rồi ngủ thôi. Tin chắc hôm nay cũng sẽ là một ngày tuyệt vời, tôi lên đường hướng về tỉnh Gifu.
Còn tiếp.





